Sẽ có thiên thần thay thế anh yêu em part 7 - 8

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

default Sẽ có thiên thần thay thế anh yêu em part 7 - 8

Bài gửi  Admin on Sat Oct 27, 2012 1:35 pm

Chương 7
Con đường núi cô đơn, hai bên đường là những hàng cây xanh mướt, gió thổi qua lá cây, tiếng kêu xào xạc, hơi nóng của buổi chiều dường như đã giảm đi một chút.Màu đỏ của mặt trời chiều muộn ôm trọn cả đất trời, Doãn Đường Diêu đứng trong ánh nắng, mái tóc màu hạt dẻ ngang ngạnh, nhưng lại được ánh nắng chiều muộn chiếu thành vẻ dịu dàng.

"Cô đến đây làm gì?! "

Giọng nói anh hung tợn, trong mắt đầy hỏa khí.

Tiểu Mễ ngơ ngác ngồi trên mặt đất, đầu gối cô chầm chầm đứng thẳng lên, khuôn mặt rạng rỡ, trong đôi mắt đen láy dường như có sương mù, cô yên lặng nhìn anh, đôi mắt không nhấp nháy, có chút thất thần, có chút trống rỗng, dường như nghe không hiểu anh nói cái gì.

"Tôi hỏi cô đến đây làm gì?! "

Doãn Đường Diêu hét lên, tức giận nắm chặt bàn tay.Đã nói không muốn gặp cô, nhưng cô lại vẫn cứ đến, từ cửa sổ phòng ngủ nhìn thấy bóng dáng đi bộ của cô trên con đường núi, lúc đầu anh định không mở cửa cho cô, kể cả cô có đợi bao nhiêu lâu trước cửa cũng không cho cô vào, nhưng mà, cô lại đột nhiên không đi nữa, như người mất hồn ngồi bên đường, cúi mặt ôm chặt đầu gối không biết có phải đang khóc hay không, anh vẫn không thèm quan tâm, tuy nhiên, cô lại ngồi đó hai giờ liền!

Cô ta đang giở trò gì đây?!

Doãn Đường Diêu nắm chặt vai cô, kéo cô dậy, trừng mắt nhìn:

"Này! Nói đi chứ! "

Bị anh cầm vai lắc mạnh, Tiểu Mễ dường như dần dần tỉnh lại, cô lắc đầu, cố gắng để bản thân tỉnh giấc lại khỏi ảo ảnh vừa rồi.Điều đó là không thể, đó là cô bị ảo giác, trước đây cô cũng thường nhìn nhầm, cố gắng hết sức chạy theo, nhưng rồi lại phát hiện ra đó là một ảo giác đáng buồn cười!

Còn Doãn Đường Diêu đứng trước mặt cô......

Mặc dù có chút hung dữ, có chút trẻ con, có chút vụng về, có chút thích bắt nạt cô, nhưng mà, cô có thể cảm thấy hơi ấm từ hơi thở của anh, có thể cảm thấy sự quan tâm sâu sắc từ trong ánh mắt của anh, dường như cũng có thể nghe thấy nhịp đập của trái tim anh.

Lá cây trong làn gió của hoàng hôn xào xạc kêu.

Lại là ảo giác à?Cô dường như thật sự có thể nghe thấy tiếng trái tim đập, nhịp tim dịu dàng hơn cả làn gió nhẹ trong buổi hoàng hôn.....

"......Anh bị ốm à?"Hít một hơi, ánh mắt cô không còn thất thần nữa, quan tâm nhìn anh.

"Không."

"Đỡ hơn chút nào chưa?Là cảm cúm?Sốt?Đau bụng?Hay là dạ dày không khỏe?"

"Tôi không bị ốm! Cô nghe không hiểu à! "

Cô dường như thật sự nghe không hiểu, cô đưa tay nhẹ nhàng đặt lên trán anh.Bàn tay cô rất lạnh, giống hệt như bông tuyết rơi đầu mùa đông, bông tuyết bay vào trong người Doãn Đường Diêu, lành lạnh, làm anh giật mình.

"Này, hình như không bị sốt."Tiểu Mễ nở nụ cười, nụ cười rất nhẹ, cũng nhẹ như một bông hoa tuyết, "xin lỗi, anh luôn nói là không bị bệnh, cho nên em không tin lắm."

Doãn Đường Diêu cau có:"Tôi hỏi cô đến đây làm gì?! "

"Nhưng mà, hình như anh gầy đi một chút, sắc mặt cũng nhợt nhạt đi một chút, "Cô chăm chú nhìn anh, nghi ngờ nói, "Hay là có chỗ nào khác không thoải mái?"

"Mễ-----Ái----! "

"Có phải là.....tim....."Cô hốt hoảng mở to mắt, sợ hãi vì ý nghĩ vừa hiện lên trong đầu, "Có phải là tim có vấn đề không?! "

"Có phải cô mãi mãi nghe không hiểu lời tôi nói! "Doãn Đường Diêu giận dữ hét lên với cô, "Tôi nói tôi không bị bệnh! Tôi nói là tôi không muốn nghe thấy giọng nói của cô nữa, đừng có gặp tôi nữa! Cô hoàn toàn không hiểu à?! Cô là con ngốc à?! "

Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn anh.

Ánh nắng hoàng hôn đỏ rực khắp nơi, con đường núi được bao phủ bởi một màu đỏ rực rỡ của buổi chiều tàn, cây cối hai bên đường trong làn gió nhẹ buổi tối xào xạc kêu, lá cây trong trong ánh nắng dịu dàng hình như say muốn đi ngủ rồi.

Một lúc lầu, đứng trước mặt anh, cô gật đầu nói:

"Vâng, nghe không hiều."

Câu trả lời thật là rõ ràng dứt khoát, Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô, không biết là có cảm tình hay là cuồn cười, giống hệt như một quả bóng bị gió thổi đột nhiên bị kim châm vào.

Cô cười khổ sở nói với anh:"Bởi vì em không định làm theo lời anh nói, cho nên, cứ coi như hoàn toàn nghe không hiểu là xong."

"Cô! "

"Muốn nói chuyện với anh, muốn lại nhìn thấy anh, muốn ở bên cạnh anh, muốn nhìn thấy anh cười, nhìn thấy anh vui, cho nên những lời nói đó của anh em cứ coi như hoàn toàn không hiểu."Ánh mắt trắng đen rõ ràng giống như dòng suối trong vắt, nụ cười trên môi cô có một chút run run, tuy nhiên vẫn nhìn thẳng vào anh, ánh mắt không nhấp nháy.

Doãn Đường Diêu nổi cáu.

"Mẹ kiếp, cô coi mình là cái quái gì mà muốn làm gì thì làm! ""Tôi nói không muốn gặp cô là không muốn gặp cô! "

Cô yên lặng cười một lúc.

".....À."

Cúi đầu xuống, cô lấy từ trong túi xách của mình ra một quyển vở da mềm, cầm tay anh lên, đặt quyển vở vào trong lòng bàn tay anh:"đây là vở ghi toàn bộ bài học mấy hôm nay và một số tài liệu ôn tập, nửa tháng nữa là thi rồi, anh phải chú ý ôn tập mới được."

Anh trừng mắt nhìn quyển vở, bàn tay nắm chặt lại, quyển vở dường như đang bị bóp nát."

"Đừng! "Cô nhảy dựng lên, giống hệt như một con khỉ treo trên tay anh, dùng sức kéo, ôm chặt cánh tay của anh vào lòng, "Năn nỉ anh đấy, đừng như vậy, những nội dung này phải mất cả một buổi tối mới làm xong! Anh nhìn quầng thâm trên mắt em, có phải rất giống con gấu trúc không?Năn nỉ anh, nếu như lại thức thêm một đêm nữa là em sẽ bị bệnh đấy! "

"Cô là con ngốc?! "

"......Hả?"

"Quyển vở có vứt đi cũng không bị nát! Cô căng thẳng như thế làm gì! "

"......hả.....đúng rôi, ha ha."Cô xấu hổ cúi đầu, buông tay anh ra.

Khuôn mặt anh không biểu cảm:"Có lẽ nên xé nát nó ra mới phải."Nói rồi, hai tay anh cầm quyển vở lên, chỉ cần dùng sức.......

"Em sẽ về! "Tiểu Mễ hét lên, đôi tay giữ chặt tay anh lại, liên tục hét:"Em sẽ lập tức biến mất, anh đừng xé nó! "

Doãn Đường Diêu lạnh lùng:"Kể cả tôi xé nát nó, cô chép lại một lần nữa cũng được mà."Thì ra, cái mà cô gọi là tốt với anh, cũng có thể cảm thấy thức đêm rất khổ sở.

"Nhưng mà, như vậy anh sẽ phải đọc quyển vở này chậm mất một ngày."

"....."

"Hôm nay em về đây, ngày mai sẽ đến thăm anh, ngày kia cũng sẽ đến thăm anh, ở trường không biết chừng cũng có thể gặp anh.Nhưng mà, nếu như tối nay anh có thể đọc quyển vở này có lẽ sẽ nhớ thêm được một số kiến thức."Nụ cười cô dễ thương, đôi mắt cong cong, "hơn nữa, buổi tối em cũng sẽ có thời gian chuẩn bị thêm một số tài liệu ôn tập mới."

Trong buổi hoàng hôn.

Con đường núi chỉ có anh và cô.

Anh trừng mắt nhìn cô, dáng người cao lớn có chút gượng gạo.Không biết tại sao, khi anh đối diện với cô hình như rất nhiều lúc là trừng mắt nhìn cô, ngoài điều đó ra, anh ngốc nghếch không nghĩ ra còn biểu cảm nào khác cho phù hợp.

Bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt đôi tay to lớn của anh.

Đôi tay anh có chút nóng bỏng.

Bàn tay cô lạnh lẽo như làn mưa tối hôm qua.

Tiểu Mễ buông tay anh, xấu hổ vuốt vuốt tóc, ho lên một tiếng, nói với anh:"Thế.....em đi về đây, anh nhất định phải xem quyển vở này đấy nhé! "Nói xong, cô đeo túi xách lên, quay người chuẩn bị bước đi.

Anh trừng mắt nhìn bóng dáng của cô, mắt nhìn cô càng đi càng xa.

"Này! Đứng lại! "

Doãn Đường Diêu hét lên, tỏ vẻ bực bội.

Lần này cô rất nghe lời, ngoan ngoãn đứng lại, quay người nhìn anh:

"Sao vậy."

"Cô------"

"....."Cô chăm chú nhìn anh.

"Cô đến chỉ vì quyển vở này?! "

"Hả, không phải."

"Thế thì tại sao?"

"Em còn muốn biết bệnh tình của anh thế nào rồi."

"Đã nói với cô là tôi không có bệnh! ! "

"....À."Giống như người say luôn nói rằng mình không say, người điên nói rằng mình không điên, Tiểu Mễ thậm thụt nghĩ.

"Còn gì nữa không?! "Doãn Đường Diêu hung dữ nhìn cô.

"Còn gì nữa?...."Cô vuốt vuốt tóc, nghĩ giây lát, sau đó khuôn mặt đỏ lên một chút, "Còn nữa là...mấy ngày rồi không nhìn thấy anh, em....."

"Còn gì nữa?! "Anh ngắt lời cô, tiếp tục chất vấn.

Cô trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn anh:".....hết rồi."

"Muốn chết à! Còn gì nữa?! "

".....Cái đó......còn gì nữa đây?"

"Nghĩ đi! "

"....."Khổ sở nghĩ.....

"Nói đi! "

Cô khổ sở vuốt vuốt tóc:"Còn gì nữa, anh nói cho em biết được không?"Thật sự không nghĩ ra còn gì nữa.Trộm nhìn anh, wow, dáng vẻ anh thật đáng sợ, ánh mắt hình như đang phun lửa, hình như tức giận đến mức ngay sau đó sẽ định đánh cho cô một trận.

"Mễ----Ái----! "

Lại nữa rồi, mỗi khi anh nổi điển là cả tên cả họ của cô đều lôi ra, cô lùi lại một bước.

"Ha ha, xin lỗi, em lúc này đầu óc có chút trục trặc.....năn nỉ....anh nhắc nhở cho em biết được không?Một chút chút là được....."

Tiểu Mễ cười, trước ánh mắt đáng sợ của anh cô lại lùi lại một bước.

Doãn Đường Diêu hít sâu, muốn kiềm chế cơn giận, nhưng mà khi anh mở miệng ra lại là tiếng hét----

"Nó là ai?! "

"Ai?"

"Thằng đó là----ai----?! "Thật sự muốn giết chết cô ta, giết chết cô ta!

"À, anh nói Hạo Dương phải không?"

"......"Hạo Dương....gọi thật thân mật, trái tim Doãn Đường Diêu đột nhiên như co thắt lại.

Cô cẩn thận thăm dò anh, nhẹ nhàng nói:"Anh ghen à?"Sắc mặt anh có vẻ không thoải mái.

"Mẹ kiếp! Ai ghen chứ! "

"Ha ha, em nghĩ là anh sẽ không ngốc như vậy chứ."

Doãn Đường Diêu trừng mắt, anh hít thở sâu, nắm chặt tay, quyển vở trong tay đang kêu "sột soat" , nếu như đó là cổ của cô thì đã bị đứt cả chục lần rồi!

Tiểu Mễ mỉm cười:"Trịnh Hạo Dương là hàng xóm của em, em và anh ấy từ nhỏ đã quen biết nhau, hơn nữa luôn luôn là bạn học, cho nên có vẻ thân thuộc, chỉ vậy thôi."

"Nó thích cô."Ánh mắt thằng đó nhìn cô, hình như sẽ nuốt mất cô, khát vọng chiếm hữu mạnh mẽ đó hình như trong bán kính năm mươi mét đều có thể cảm nhận thấy.

"....Vâng."

"Cô biết?"Doãn Đường Diêu trợn mắt.

"Vâng."

"Thế cô------"Thế cô còn để cho nó tiếp cận cô, thế cô còn để nó dùng ánh mắt đó nhìn cô, thế cô còn để cho nó nắm tay cô bước đi trước mặt tôi! Doãn Đường Diêu có vẻ đau đớn.

"Cho nên, nếu như em thích anh ta, em sẽ không đến Thánh Du, cho nên, nếu như mười mấy năm không thể thích anh ta, thể thì sẽ không thể đột nhiên thay đổi, cho ênn, nếu như bởi vì anh ta mà tức giận, thì anh là một thằng ngốc."

Giọng nói cô rất nhẹ, nụ cười cũng rất nhẹ, ánh mắt nhìn anh, hình như anh thật sự là thằng ngốc số một thiên hạ.

Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô.

Tiểu Mễ an ủi:"Còn giận à?"

Doãn Đường Diêu tiếp tục trừng mắt nhìn cô.

Tiểu Mễ vuốt vuốt tóc, cũng trừng mắt nhìn anh:"Thế thì anh tiếp tục giận đi, em về đây."Quay người, cô đeo túi xách lên vẫy vẫy tay, cười nói, "Bye bye, nhớ buổi tối xem quyển vở nhé."

Ánh nắng chiều muộn như say.

Tiểu Mễ đã đi xa rồi.

Doãn Đường Diêu cúi đầu xuống, mở quyển vở đã nhàu nát ra, nét chữ trong đó rất đẹp, mỗi nét chữ đều viết rất cẩn thận, hình như người viết sợ người đọc nhìn không rõ ràng.

Quyển vở lật đến trang cuối.

Giữa trang có một hàng chữ----

"Nhất định phải nghiêm túc xem nhé, nếu không thi không đỗ sẽ rất ngốc rất ngốc, em sẽ cười anh đấy! "

Đáng ghét! Muốn chết à! Doãn Đường Diêu "bốp" đóng quyển vở lại, tức giận ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy bóng dáng mặc váy trắng của Tiểu Mễ dần dần mất hút dưới con đường.Bầu trời đầy ánh nắng đỏ rực, bóng dáng của cô đột nhiên trong suốt, trong suốt như ở phía sau có một đôi cánh của thiên sứ.

° ° °

Buổi sáng.

Cửa lớp học bị một bàn chân đá vào!

Tiếng động manh làn cho các sinh viên lớp 2 Kinh Tế Ngoại Thương đều ngẩng đầu nhìn ra phía cửa lớp.Hừ, thực ra không cần nhìn, nhắm mắt lại cũng biết là kẻ đó chính là Doãn Đường Diêu.

Cánh cửa lật qua lật lại, vang lên tiếng "cách cách cách" đáng thương.Nhưng mà đôi tai Doãn Đường Diêu làm sao có thể nghe thấy, anh đang đeo earphone nghe nhạc, tìm đến chỗ ngồi phía cuối lớp.

"bộp----! "

Quyển vở vứt xuống trước mặt Tiểu Mễ, làm cô giật mình.Cô ngẩng đầu lên, nhìn Doãn Đường Diêu, trên khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ:"A, anh đến rồi, em nghĩ là mấy hôm nữa anh mới đến."

Doãn Đường Diêu không lộ biểu cảm ngồi xuống chỗ ngồi bên cạnh cô:"Ở nhà rất chán."

"Quyển vở đã xem xong chưa?"

"Chưa."

".....Chưa?"Cô mở to miệng, "Tại sao lại không xem?"

"Vớ vẩn, cô bảo tôi xem thì tôi phải xem à, "Anh trừng mắt nhìn cô, "Tôi cứ không xem đấy! "

"Sẽ thi trượt đó, anh đã thi trượt ba môn rồi....."Cô than thở, để thêm một môn thi trượt nữa thì sẽ không lấy được bằng tốt nghiệp đâu.

"Tôi không quan tâm."

"Nhưng mà....."

"Ai quan tâm thì tự nghĩ cách đi."Doãn Đường Diêu gục mặt xuống bàn bắt đầu ngủ.

Con lợn~~~~~~

Đồ ngốc~~~~~~

Dở hơi~~~~~~

Tiểu Mễ tức không thể lấy chân đá vào anh ta, tức chết đi được, hắn biết điểm yếu của cô?Đúng rồi, cô rất quan tâm, cô không muốn anh thi trượt sau đó bị người khác cười, nhưng mà dáng vẻ nhởn nhơ đó của anh thật đáng ghét!

"Này, đừng ngủ nữa! "Cô dùng sức đẩy mạnh người anh.

"Muốn chết à! "

"Anh không thể thi trượt, "Cô trộm nhìn anh, như thế muốn ngủ thì đừng đi học nữa."Từ hôm nay anh phải bắt đầu ôn bài, phải chăm chú nghe giảng! "

"Cô thật lắm chuyện! "Doãn Đường Diêu tức giận ngẩng đầu lên, cô đến trường là cô phải vui chứ, thật lắm điều.

"Em rất lắm chuyện, "Cô buồn bã, "Anh mà thật sự thi trượt thì làm thế nào..."

"Thế thì có làm sao, vẫn lấy được bằng tốt nghiệp, vẫn vào được công ty nhà tôi."Anh lạnh lùng, chẳng có khác biệt nào cả.

"Không được! "

".......?"

"Như thế anh sẽ bị chê cười, sẽ bị người ta nói là vì mẹ mà được vào công ty, người ta sẽ cười sau lưng anh."

"tôi không quan tâm."Anh lạnh lùng.Cô nhầm rồi, không có ai dám cười anh, ít nhất là trước mặt anh tất cả mọi người đều rất tôn kính anh, thế giới này đã yên định như vậy rồi.

"Em quan tâm! "Tiểu Mễ cắn chặt môi, nhìn thẳng vào mắt anh, "Anh phải là người xuất sắc nhất."Từ nhỏ đến lớn, anh luôn giỏi giang làm cho mọi người phải ngưỡng mộ.

Doãn Đường Diêu lười biếng nhìn cô:"Tùy cô, ai quan tâm thì đi mà cố gắng."Nói rồi, anh lại gục mặt xuống bàn để ngủ.

"Này~~~~"Cô tiếp tục dùng sức đẩy anh, "đừng ngủ nữa, kể cả em có cố gắng hơn nữa, một con lợn cũng không thể thi đỗ được."

"Cốp----! "

Một cái gõ mạnh vào trán cô!

Doãn Đường Diêu sắc mặt đầy vể u ám:"Gần đây càng ngày càng khoa trương rồi đấy."Mẹ kiếp, thật là đã xơi tái anh rồi đúng không!

"Đâu có...."Cô đau đớn xoa trán, uất ức nói."Em sẽ cố gắng giúp anh thi đỗ, nhưng mà anh cũng phải đóng góp một phần chứ, sao lại như vậy...."

"Muốn chết! "Anh giơ tay lên uy hiếp.

"Ha ha, "Cô nắm chặt cánh tay anh, nở một nụ cười dễ thương, "năn nỉ anh đấy, hợp tác một chút đi, không vất vả lắm đâu, rất dễ thi đỗ mà."

"Có lợi gì không?"

"Hả?"

"Tôi hỏi cô có lợi gì đây, nếu không thì tại sao phải hợp tác?"Đang nói, Doãn Đường Diêu đột nhiên nhận ra một ánh mắt u ám, anh ngẩng đầu nhìn ánh mắt đó, cách một đoạn, Doãn Đường Diêu và Trịnh Hạo Dương đang trừng mắt nhìn nhau.

"Lợi là anh sẽ có thể thi đỗ mà, ha ha."

"Không đủ."

"Hả?....."Tiểu Mễ há miệng.

Doãn Đường Diêu đột nhiên cúi đầu xuống, hôn lên làn môi đang kinh ngạc của cô, nụ hôn đó thời gian rất ngắn nhưng mang theo mùi vị của sự thị uy.

"Anh----! "Cô hoang mang đẩy anh ra, nhìn trước nhìn sau.Phù, may mà ngồi bàn cuối, các bạn trong lớp đều không nhìn thấy.Ngoại trừ....ngoại trừ Trịnh Hạo Dương, anh im lặng nhìn cô, ánh mắt đau đớn, anh, hình như đã nhìn thấy tất cả.

"Kể cả hôn cũng chưa đủ."Doãn Đường Diêu kéo mặt cô quay lại về phía mình, để cô chỉ có thể nhìn anh, "Tôi muốn quà tặng."

"Hả.....?Quà tặng?"Cô ngơ ngác nghe, trong giây lát quên mất Trịnh Hạo Dương.

"Nếu như thi đỗ, cô phải mua quà cho tôi, đồng ý không?"

"À, "Cô vuốt vuốt tóc, cũng được, chỉ cần anh thi đỗ là được, "anh muốn cái gì?"

"Không biết."

"Không biêt?! "Cô trợn tròn mắt, "Thế em tặng anh cái gì đây?"

"Vớ vẩn! Nếu như biết trước là cái gì thì còn ý nghĩa gì nữa! "Anh tức tối, trừng mắt nhìn cô, "chỉ cần cô nhớ là được."

"À, ha ha."Cô xấu hổ cười."được thôi, em đồng ý."

"Ừ."

Doãn Đường Diêu lại gục mặt xuống bàn ngủ.

"Sao anh lại ngủ nữa thế?Vừa rồi không phải nói là....."Cô ngơ ngác nó, con.......con lợn này.

"Dù sao cũng chỉ cần thi đỗ là được mà, đừng nhiều chuyện nữa! "

"Nhưng mà....."

"Im miệng, cô nói nữa là môn nào tôi cũng để giấy trắng cho cô xem! "

Tiểu Mễ cười gượng, Mẹ ơi, đây là thế giới nào vậy, rõ ràng là sợ anh thi trượt chứ không phải cô thì trượt.Cứ như vậy, cả một buổi sáng, anh cứ ngủ gục, cô không nhịn được nghi ngờ sự đồng ý của anh chỉ là kế hoãn binh mà thôi.

° ° °

Nhưng mà, thực tế chứng minh la Tiểu Mễ đã sai.

Những ngày tiếp theo, Doãn Đường Diêu lại thật sự bắt đầu "học" rồi! Anh ngày nào cũng đi học, mặc dù thời gian ngủ nhiều hơn thời gian nghe giảng, anh ngày nào cũng cùng cô lên thư viện, mặc dù tiếng ngáy của anh luôn làm các sinh viên khác quay mặt lại khó chịu, ngày nào anh cũng để cô chỉ bảo học tập, mặc dù không chịu xem vở ghi và sách, chỉ đồng ý nghe tiếng nói của cô, cả một buổi tối nói hết cả nước bọt, còn anh vẫn là một bộ mặt buồn ngủ.

Anh ta thật sự là một con lợn đầu thai!

Tiểu Mễ đã n lần hận không thể nắm tóc anh đá cho mấy cái, ngủ! ngủ! ngủ! tại sao lại cứ ngủ như vậy!

Nhưng mà----

Anh ngủ thật ngon, đôi môi mím lại, gục mặt xuống bàn ngủ giống như một đứa trẻ.

Đang mất hồn nhìn Doãn Đường Diêu ngủ ngon, đột nhiên cảm thấy một ánh mắt đang nhìn mình.

Cô sững người quay mặt lại.

À, vẫn là Trịnh Hạo Dương.

Anh vẫn luôn luôn như vậy, thường xuất hiện ở những nơi cô thường đến, dùng ánh mắt lạnh lẽo đó theo dõi cô.

Tiểu Mễ cúi xuống, cố gắng không để tâm đến sự bất an trong lòng, đưa ánh mắt trở lại quyển sách trên bàn.

Mùa hè đã đến, thời tiết càng ngày càng nóng.

Trong một ngày tưởng như nóng nhất mùa he, kỳ thi cuối năm cuối cùng cũng kết thúc.Khi Tiểu Mễ nộp bài đi ra khỏi phòng thi, Doãn Đường Diêu đã ở trong bóng cây bên ngoài chờ bốn mươi phút.

"Anh nộp giấy trắng à?"Cô kinh ngạc hỏi.

"Không phải."

"Đánh dấu lung tung à?"

"Không phải."

"Thế tại sao lại nộp bài sớm như vậy! "Cô trừng mắt nhìn anh, "Kể cả không thể làm được cũng phải trả lời hết, chỉ cần chuông kết thúc vẫn chưa kêu, thì phải không ngừng bút viết viết viết viết viết! Em chưa nói với anh à?! "

Doãn Đường Diêu vừa giận vừa cười nhìn cô.Con nhỏ này, trước đây hình như dịu dàng nghe lời, sao bây giờ lại khoa trương to mồm như vậy nhỉ.

Nhưng mà.....

Hình như thế này có vẻ dễ thương hơn.

"Cười cái gì, anh còn cười được à! "Cô tức giận sôi người, "thi trượt thì làm thế nào! "

"Đi thôi, tôi đói rồi."Ánh mắt dữ tợn của anh ra lệnh cho cô im lặng, sau đó anh khoác vai cô, đi về phía nhà ăn Quế Viên."Hôm nay muốn ăn cá sốt."

Con lợn-----!

Tiểu Mễ hai mắt tối sầm lại, chán chường.

Vài ngày sau, có sinh viên từ phòng thầy chủ nhiệm lấy về bảng kết quả, khi truyền đến tay Tiểu Mễ, cô kinh ngạc.Dụi dụi mắt, rồi lại dụi dụi mắt, cô thật sự muốn cúi hẳn xuống bàn dùng kính hiển vi để nhìn!

Cái này.....

Không có nhầm lẫn gì chứ!

Kỳ thi cuối năm có tất cả năm môn, môn nào kết quả cao nhất cũng là một cái tên! Cái tên đó lại là-----

Doãn! Đường! Diêu!

"Anh mua chuộc thầy giáo đúng không?"Kéo Doãn Đường Diêu ra một góc cây vắng bóng người, Tiểu Mễ thì thầm hỏi anh, "Anh mua chuộc tất cả các giáo viên?"

Doãn Đường Diêu dựa lưng vào gốc cây, gầm gừ:"Muốn chết à! "

"Anh làm thế này thì khoa trương quá! Chỉ cần xin thầy giáo cho anh đủ điểm là được, tại sao lại làm giả kết quả thế này?"Cô gắt gỏng, "Thật là ngốc như một con lợn! "

Anh hét lên:"Này! Đây là tôi tự làm! Hơn nữa tôi đã cảnh cáo cô, để tôi nghe thấy cô nói 'lợn' nữa là tôi cho cô ăn đòn! "

"Anh tự làm?....."Cô đưa tay lên trán.

"Ừ."

"Anh cho rằng tôi là lợn à?"Cô ngơ ngác nhìn anh, "Kể cả là lợn, cũng không thể tin được."

° ° °

Một tiếng kêu vang lên từ trong sân trường.

Cánh cửa thủy tinh của cửa hàng được đẩy ra, hơi lạnh của không khí tỏa ra khắp nơi, khác hẳn với không khí nóng nực bên ngoài, thật thoải mái.

Cô gái bán hàng mỉm cười với hai vị khách.

Có lẽ là sinh viên, nam sinh vừa cao vừa đẹp trai lóa mắt như ánh nắng mùa hè, trên mũi đeo một chiếc khuyên kim cương làm cho anh có vẻ trở nên dữ dằn hơn, nữ sinh có đôi mắt to tròn, mái tóc ngắn, dáng vẻ vô cùng dễ thương, chỉ là không biết tại sao trên trán lại đỏ lừng lên như vừa bị ai đó gõ mạnh vào.

"Này! Quà tặng vẫn chưa chuẩn bị xong à?"Doãn Đường Diêu cáu gắt nhìn Tiểu Mễ, đáng ghét, cô đã nhận lời, kết quả là chẳng có gì cả, bây giờ mới kéo anh đi mua.

"Ha ha."

"Cô còn dám cười! "

Tiểu Mễ vuốt vuốt tóc:"Thực ra em đã biết mua gì rồi, chỉ là cái này em một mình không dễ mua được thứ phù hợp."

"Cái gì?"

"Ha ha, "Cô kéo tay anh lại gần gian trưng bày, trên gian hàng đẹp mắt đó bày rất nhiều đôi giày da nam, "nghe nói giày của nhãn hiệu này chất lượng rất tố."

"Giày?"Doãn Đường Diêu ngơ ngác, "tại sao lại mua giày?"Tôi nghĩ là cô sẽ mua cho tôi món quà gì lãng mạn một chút chứ.

"Xin hỏi, ở đây đôi giày chắc chắn nhất là đôi nào?"Tiểu Mễ hỏi nhân viên bán hàng.

"Chắc chắn nhất?"Nhân viên bán hàng ngơ ngác, thường xuyên có người hỏi loại nào là thịnh hành nhất, loại nào đi vào thoải mái nhất, còn rất ít có người hỏi loại nào chắc chắn nhất.

"Vâng, "Tiểu Mễ cười, "cái loại mà thường xuyên đá vào cửa mà cũng không bị hỏng ấy, lại không làm chân bị đau."Cô quay đầu nhìn Doãn Đường Diêu, thậm thụt cười, "Thường xuyên đá cửa lớp, chân có lẽ cũng sẽ bị đau nhỉ, cho nên mua một đôi giày chắc chắn tặng anh là hợp nhất."

"....."

"Có thích không?"Cô lắc lắc tay anh.

"không thích! "

"Tại sao vậy?"Cô ngạc nhiên trợn tròn mắt, "Em nghĩ rất lâu mới nghĩ ra món quà phù hợp nhất này đấy."

"Mẹ kiếp! "Doãn Đường Diêu nghiêm mặt, "kể cả không muốn tôi đá cửa thì cũng không cần dùng cái trò này chứ! "

"Hả---"Tiểu Mễ chớp chớp mắt, "bây giờ có chút tin rằng kết quả thi của anh là thật rồi."Thì ra anh cũng không ngốc đến như vậy.

"Cốp! "

Cái cốc thứ năm trong ngày lên trán cô!

Doãn Đường Diêu tức giận giơ tay lên, trong lòng là một mùi vị không diễn tả được, nhìn cái trán đỏ lựng của cô muốn giúp cô xoa xoa, nhưng mà, con nhỏ đáng ghét này!

"Tức giận à?"Tiểu Mễ cẩn thận nhìn anh, "Đùa với anh chút ấy mà."

Anh mím chặt môi không nói.

"Đừng có nhỏ nhen như vậy mà, ha ha, "Cô cười dịu dàng nói, "thực ra, quà tặng em đã chuẩn bị xong rồi, nhưng mà không định hôm này tặng anh."

"Lại lừa tôi à! "Anh gầm gừ, "Cô thực ra đã quên rồi đúng không! "

"Không phải."

Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, mỉm cười.

"Bởi vì thứ bảy mới là sinh nhật anh, em muốn hôm đó mới tặng quà cho anh."

Doãn Đường Diêu run người:"Làm sao cô...."Anh chưa từng cho ai biết về sinh nhật của mình, anh chưa từng tổ chức sinh nhật.

"Xin lỗi, em cũng sơ ý mà biết được."Cô nhẹ giọng nói.Nếu như anh không muốn cho cô biết, như vậy nhất định có lý do.

Anh chăm chú nhìn cô hồi lâu, hít thở một hơi dài, nói:"Thứ bảy tặng quà cho tôi."Hôm đó, để cho bản thân không còn một mình nữa vậy.

"Vâng! "

Tiểu Mễ vui vẻ lắc lắc tay anh, nụ cười tươi như hoa nở.

° ° °

Sau kỳ thi cuối nắm, nghỉ hè cũng bắt đầu.

Uy Quả Quả đã mua vé tàu, nhưng không nỡ rời đi, cô ôm chặt lấy Tiểu Mễ và Thành Quyên, hứa rằng học kỳ mới sẽ mang rất nhiều đồ ắn ngon đến, rồi vui vẻ ra đi.Dương Khả Vi lại yên lặng rời khỏi ký túc xá, có người nói hình như một công ty người mẫu nào đó quan tâm đến cô, nhân kỳ nghỉ hè sẽ luyện tập bước đi.

Thành Quyên không đi, bởi vì kỳ nghỉ hè ký túc xá vẫn phải có người trực ban, cô Thành ở đâu, nhà của cô cũng ở đó.Tiểu Mễ cũng ở lại Thánh Du.Với cô mà nói, ở đâu cũng như nhau, bố cô phải mấy tháng sau mới về nước.

Lầu 5 Phong Viên trở nên yên tĩnh, bước trên hành lang có thể nghe thấy tiếng chân vọng lên.Thời tiết nóng như lửa đốt, Tiểu Mễ dành rất nhiều thời gian trong ký túc bật quạt đọc sách viết nhật ký.Còn Thành Quyên bắt đầu cuộc sống làm việc, ngày nào cũng rất muộn mới quay về.Ký túc xá thường xuyên yên lặng chỉ có mỗi một mình Tiểu Mễ, cũng không thể ngày nào cũng đi chơi cùng Doãn Đường Diêu, cho nên sự tiếp xúc của cô và cô Thành cũng trở nên nhiều hơn.

Tiểu Mễ luôn luôn vui vẻ kể những việc thú vị.

Cô Thành luôn luôn hiền từ mỉm cười nghe cô nói.

Tiểu Mễ nói một lúc rồi yên lặng, ngơ ngác say sưa, say sưa nhìn lên bức tường trắng một hồi lâu.

Cô Thành sẽ chống tay xuống, ngồi dậy đi lấy một bát chè đậu xanh mát cho cô uống.

Đợi một lúc, Tiểu Mễ uống xong bát chè đậu xanh lại bát đầu kể tiếp những chuyện thú vị.

Cô Thành lại bắt đầu im lặng ngồi nghe.

Thời gian cứ thế trôi đi, chớp mắt đã là thứ năm.

Chập tối hôm đó, Tiểu Mễ vừa cùng Doãn Đường Diêu chia tay trước cửa ký túc, vẫn chưa kịp đi vào phòng của cô Thành, di động đã kêu lên.

Cô mỉm cười, đồ ngốc, cô sẽ không quên ngày kia sẽ tặng quà cho anh.

"A lô"

"Tôi là mẹ của Diêu."

Giọng nói bên đầu dây cao nhã mà uy nghi.

Tiểu Mễ sững người trong giây lát.

° ° °

"Cô là Mễ Ái phải không?"

Trong chiếc xe sang trọng rất thoải mái và sạch sẽ, nhưng không lãng mạn như trên phim.Doãn Triệu Man mặc một chiếc váy màu gạo, trên người không đeo trang sức nào, da dẻ của bà như ngọc, một đôi mắt như sương đêm chầm chầm nhìn sang Tiểu Mễ ngồi bên cạnh.

"Vâng, chào cô ạ."

Tiểu Mễ chưa từng gặp một người phụ nữ nào đẹp như vậy, chỉ cần nhìn bà là cũng cảm thấy thời gian như ngừng lại, mặc dù biết rằng cứ nhìn thẳng vào bà như vậy là không lễ phép, nhưng mà ánh mắt của cô không thể rời khỏi người bà.

Doãn Triệu Man nhìn Tiểu Mễ hồi lâu, vài phút không nói gì.Tiểu Mễ rất nghi hoặc, cô ấy đến đây chỉ là xem mình thế nào thôi à?

"Cô rất trắng trợn."Doãn Triệu Man nhẹ giọng nói, giọng nói không ăn nhập với sự nhu nhã bên ngoài.

"Dạ?"Tiểu Mễ giật mình.

"Ánh mắt cứ nhìn chăm chăm vào người lớn như vậy, một chút giáo dưỡng cũng không có."

"À, "Tiểu Mễ nghiêng đầu, "xin lỗi cô.Nhưng mà, không có ai nói với cô à?"

"......?"

"Cô quá đẹp, đẹp đến mức có thể làm người ta quên đi rất nhiều điều."Tiểu Mễ xấu hổ cười.

"Cô dùng những lời ngọt ngào này để tiếp cận Diêu phải không, bởi vì nó là một đứa trẻ ngây ngô, cô luôn dùng những lời ngọt ngào như vậy để mê hoặc nó phải không?"Doãn Triệu Man lạnh lùng.

Tiểu Mễ sửng sốt mở to mắt.

"Những đứa con gái bên cạnh Diêu tôi đã gặp một sô, có người ngây thơ, có người huênh hoang, có người cố tình làm ra vẻ, có người thâm độc.Nhưng mà, họ đều không thể làm cho Diêu động lòng."Doãn Đường Diêu lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt dò xét, "Nhưng cô lại rất tài giỏi, lại có thể làm cho Diêu yêu cô, thậm chí muốn chính thức giới thiệu cô cho tôi."

Tiểu Mễ ngơ ngác.

"Thì ra, cái cô có chỉ là lời nói ngọt ngào.Những lời nói này, cô có thể làm động lòng Diêu, nhưng đừng hòng tác động đến tôi."

Trong xe lạnh lẽo.

Hít thở một hơi dài, Tiểu Mễ cười gượng:"Thưa cô, tại sao cô không phân biệt đâu là lời nói thật lòng, đâu là lời nịnh hót?Vừa rồi cháu lừa cô à, lẽ nào nhìn thấy cái đẹp mà không tán thưởng, mới là thành thật hay sao?"

"Lòng người không giống nhau."

"Lòng người?"

"Thành thật sẽ không có bất cứ dã tâm nào, còn lời nịnh hót để muốn đạt được mục đích của mình."Doãn Triệu Man trầm giọng, "Tại sao cô lại chuyển đến Thánh Du?"

Tiểu Mễ sửng sốt.

"Tôi đã xem qua rồi, học bạ của cô ở Thanh Viễn không vi phạm kỷ luật gì, không phải phạm phải lỗi lầm gì mới chuyển đến Thánh Du.Cô hãy cho tôi biết nguyên nhân, tai sao cô chuyển đến Thánh DU?"

Tiểu Mễ cứng người như một pho tượng.

"Hơn nữa, tại sao lại muốn chuyển đến lớp học của Diêu?Trưởng phòng quản lý sinh viên của Thánh Du nói, khi đó có một nữ sinh từ Thanh Viễn muốn tìm hiểu về lý lịch của Diêu.Nữ sinh đó là cô phải không?"

Doãn Triệu Man chăm chú nhìn cô:"Cho tôi biết, tại sao lại muốn tiếp cận với Diêu?"

Tiểu Mễ cắn chặt môi, sắc môi dần dần nhợt nhạt.

Không khí lạnh trong xe có âm thanh tĩnh lặng.....

Cô nói không nên lời, trong đầu như hỗn loạn, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.

"Cô cảm thấy.....cháu vì cái gì đây?"

Tiểu Mễ cuối cùng cũng nói nên lời, sống lưng đã ướt đẫm mồ hôi.Không, cô không thể để Doãn Đường DIêu biết nguyên nhân của mình, như thế cô sẽ không còn có cơ hội ở bên cạnh anh nữa.

Doãn Triệu Man ánh mắt lạnh lùng:

Tôi không đồng ý cho cô ở bên cạnh Diêu, cô cũng sẽ không có khả năng được chia bất cứ tài sản nào, cho nên, cô hãy ra đi."

"Tài sản?Cô nói tài sản ư?"Tiểu Mễ thở ra một hơi, nụ cười trong giây lát hoàn toàn hiện lên trên mặt cô."Vâng, cháu biết phải làm như thế nào."

Doãn Triệu Man khom vai, không hiểu tại sao cô gái đó lại cười vui vẻ đến như vậy.

Tiểu Mễ nhìn bà nói:"Cô hãy yên tâm."

Chương 8
Hẹn hò ngày sinh nhật ở đâu thì hay đây?

Thảm cỏ trong sân trường quá nóng, quán ăn quá nhiều người, rạp chiếu phìm quá ồn ào, thư viện quá nhàm chán, đi mua đồ là việc mà con gái mới làm.....

Doãn Đường Diêu nghĩ rất lâu, cuối cùng buổi tối thứ sáu anh gọi điện cho Tiểu Mễ.

"Ngày mai đến nhà tôi."

"Nhà anh?"

"Ừ, sáng mai đến nhà tôi."

"Nhưng mà."

"......?"

"......"Trong đầu Tiểu Mễ hiện lên ánh mắt lạnh lùng của mẹ anh, do dự vuốt vuốt tóc.

"Nói đi, sao thế?"

".....Cái này......mẹ anh sẽ ở nhà chứ?"

Một hồi im lặng.

"A lô?"Sao đột nhiên không nghe thấy giọng nói của anh....

"Không."Từ nhỏ đến lớn, năm nào sinh nhật anh, mẹ anh cũng không có mặt tại nhà.Doãn Đường Diêu nhắm mắt lại, dùng giọng nói không quan tâm."Ngày mai chỉ có tôi và cô.Cô thích ăn gì?Để tôi nói quản gia làm."

"À."Tiểu Mễ thả lỏng hơi thở, "Không cần, để em nấu cho anh ăn được không?"

"Đồ ăn không ngon là tôi không ăn đâu đấy."

"Yên tâm đi, nhất định sẽ rất ngon! Từ tối hôm nay anh có thể chờ đợi được rồi! "Cô cười đắc ý.

"Thật à?"Anh cũng cười thành tiếng.

"Đương nhiên! "

° ° °

Nhưng mà, cái mà nhất định sẽ rất ngon là cái này ư?

Doãn Đường Diêu nhìn chăm chăm vào cai bát.

Sợi mỳ thon thon như râu rồng, trên bát mỳ có một quả trứng ốp la, nước mỳ rất nhạt, lác đác vài sợi hành và mấy sợi rau thơm.

"Đây là cái gì?"Cô xách một túi đồ đi vào trong bếp, trong bếp lách ca lách cách nửa tiếng đồng hồ, bảo anh không được nhìn trộm, bận rộn đến mức mồ hôi chảy đầm đìa để cuối cùng cái mà cô đưa ra bàn ăn trước mặt anh là cái này à?Anh còn nghĩ rằng đó sẽ là một bữa ăn rất thịnh soạn cơ.

"Đây là mỳ trường thọ."

"Mỳ trường thọ?"Anh dùng đũa gắp lên, ngẩng đầu nhìn cô, "Tôi thích ăn cơm."

"Xin anh! Làm sinh nhật người ta đều ăn mỳ trường thọ, đây là tập tục, anh xem, sợi mỳ dài dài, biểu thị tương lai có thể sống lâu, nhất định sẽ là thọ tinh công! "(?)

"Tôi thấy người khác đều ăn bánh sinh nhật mà."Doãn Đường Diêu có vẻ buồn bã.Mặc dù chưa bao giờ tổ chức sinh nhật, nhưng mà, nhìn thấy người khác tổ chức sinh nhật rồi mà.

À! Quên mất bánh ga tô rồi!

Cô mím chặt môi, ánh mắt chuyển động, rồi cười ha ha:"bánh sinh nhật làm sao hơn mỳ trường thọ được.Chỉ cần đưa tiền, cửa hàng bánh sẽ bán bánh cho anh, nhưng mà, mỳ trường thọ cần người yêu của anh làm cho anh đấy."

"Thế à?"Trong lòng anh được kích động, đột nhiên cảm thấy những lá hành trong bát mỳ như khinh đan(một vị thuốc quý) bay trong nước mùa xuân.

"Đương nhiên rồi.Hơn nữa, tối qua em ở chỗ cô Thành luyện tập qua mấy lần, bát mỳ này nhất định sẽ rất ngon, anh nếm thử đi! "

Doãn Đường Diêu gắp mỳ cho vào miệng.

"Thế nào?"Tiểu Mễ nhìn anh chờ đợi, "rất ngon đúng không, đây là mỳ râu rồng, sợi mỳ mảnh như râu rồng, nhưng mà lại dai.Anh nếm thử nước dùng đi....."

Anh uống nước dùng....

"Rất nhạt đúng không?Chỉ cho vào một chút muối và một chút dầu thơm, sẽ không mặn đến nỗi làm mất đi hương vị tự nhiên của sợi mỳ.Trứng ốp la cũng rất ngon đấy....."

Anh cắn một miếng trứng.

"Trứng ốp la muốn ngon, không thể quá chín hoặc quá sống, hợp lý nhất là khi anh cắn một miếng sẽ có một chút nước vàng, sau đó ngay lập tức đông lại trên đầu lưỡi của anh.Cuối cùng anh nếm thử chút hành đi...."

Hành?Anh khom vai, đang khỏe tại sao lại phải ăn hành?

"Hành có màu xanh đúng không?"Tiểu Mễ cười tít mắt, "Anh biết không?Hành là khó nấu nhất, lửa quá to thì sẽ cháy, lửa nhỏ thì hành sẽ không tỏa hương vị, cho nên trình độ nấu hành của em bây giờ rất tuyệt đấy."

Doãn Đường Diêu ăn hết cả bát mỳ trường thọ.

Anh ngẩng đầu lên.

Tiểu Mễ nhìn anh chờ đợi, trong mắt có vô số ngôi sao đang lấp lánh, "anh thích không?Thấy ngon không?"

Anh không nói gì, trong mắt biểu lộ vẻ kỳ dị, chiếc khuyên kim cương trên mũi cũng tỏa ảnh sáng kỳ dị.

"Thế nào?Thật sự không ngon à?"Cô lo lắng hỏi, à, có phải là cô quá ngốc không, cố gắng làm thử rất lâu rồi mà vẫn không ngon?

"Thêm một bát nữa."

"Hả?"

"Không, hai bát! "

"Hả?"Tiểu Mễ trợn tròn mắt.

"Đồ ngốc! Mỳ ngon thế này ăn một bát thì làm sao đủ?! "Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô, nụ cười trẻ con trên môi lại đang để lộ ra niềm vui trong lòng anh, "Hơn nữa, cô cũng phải ngồi xuống đây ăn với tôi."

"Anh nói ngon à! WOW! "Tiểu Mễ hạnh phúc nhảy cẫng lên, ôm chặt vào đầu anh dùng sức vò, "Ha ha ha ha ha, anh nói đồ ăn em nấu ngon à, anh thật sự nói là ngon à....."

"Cốp! "

Doãn Đường Diêu gỡ tay cô ra, đưa tay gõ vào trán cô:"Này, cười quá khoa trương rồi đấy, tai của tôi sắp bị tiếng cười của cô làm cho điếc rồi."

Tiểu Mễ không cảm thấy đau, cô vẫn cười ngốc nghếch, cười rồi cười, đến khi nước mắt chảy xuống.

Nước mắt của cô lan tràn khắp mặt.

Nước mắt lấp lánh.

Giống như nước mắt rực rỡ của các vì sao lấp lánh.

Doãn Đường Diêu hốt hoảng, anh lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Mễ khóc, trước đây anh có hung dữ thế nào cô cũng đều không khóc.Trong lòng anh sợ hãi, vụng chân vụng tay ôm lấy cô, vụng chân vụng tay muốn lau hết nước mắt cho cô, nhưng lại phát hiện ra nước mắt của cô ngày càng nhiều, những giọt nước mắt lấp lánh lạnh lẽo tuôn ra giống như ngay lập tức muốn nhấn chìm anh.

"Đừng khóc nữa, sao vậy, tôi nói sai cái gì à?"

Anh vụng về hoang mang lau nước mắt cho cô, liên tục nói:

"Mỳ rất ngon mà, thật sự rất ngon, tôi chưa từng được ăn bát mỳ nào ngon như thế này, ngon đến mức cả đời này tôi không cần ăn bất cứ cái gì nữa, chỉ muốn ăn mỳ của cô làm! Tiểu Mễ......"

Tiểu Mễ hít một hơi dài.

Cô đưa tay lau nước mắt.

Cô cười khúc khích, đôi mắt khóc đỏ cả lên nhưng vẫn sáng như ánh trăng:"Em quá hạnh phúc mà."

Doãn Đường Diêu yên lặng nhìn cô chăm chú, trái tim anh lâu lắm rồi mới đau như vậy, anh tức giận hét lên:

"Điên à! Tý nữa bị cô dọa chết khiếp! "

Đợi hai người ăn xong mỳ đã là một tiếng sau, Doãn Đường Diêu và Tiểu Mễ bụng no căng ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.

Đồng hồ treo trên tường chỉ một giờ hai mươi phút.

À, vừa đúng giờ ngủ trưa.Tiểu Mễ ngáp, có vẻ buồn ngủ, nếu như bây giờ mà ở ký túc xá thì chắc chắn cô đã nằm trên giường ngủ mất rồi.

"Không được ngủ! "

Doãn Đường Diêu đẩy mạnh vào người cô, dữ tợn nói.

"Buồn ngủ quá, "Cô díp díp mắt, vừa ngáp vừa nói, "Anh không buồn ngủ à, em còn thích ngủ hơn em mà."

Doãn Đường Diêu giơ tay ra.

Cô cười rạng rỡ:"A, anh nói là em có thể ngủ trên tay anh à?"Sờ một chút, tay anh không quá mềm mà cũng không quá cứng, làm gối thì rất phù hợp.

"Bộp! "

Anh hung dữ đẩy tay cô ra, sau đó lại giơ lòng bàn tay ra trước mặt cô.

"Hả?"Cô ngơ ngác.

"Đưa tôi."

"Cái gì?"

"Đồ ngốc, đưa tôi! "

"......"Cô trợn tròn mắt chẳng hiểu gì cả, đôi tay nắm chặt quần áo trước ngực, "Anh muốn làm điều xấu xa nào vậy?"()

Doãn Đường Diêu giận nổ đom đóm mắt:

"Quà! Sinh! Nhật! Của! Tôi! "

Đáng ghét, cô ta rõ ràng là đang giả vờ! Lúc đến thần thần bí bí mang một cái túi to như vậy, nhất định là đựng quà tặng cho anh, nhưng lại để đến bây giờ vẫn chưa tặng anh, làm lòng anh như lửa đốt, đáng ghét!

"Ha ha, "Tiểu Mễ cười nghiêng ngả, "anh như vậy giống hệt một đứa trẻ con."

Cốp!

Cốp! !

Cốp! ! !

Anh gõ liên tiếp ba cái lên đầu cô.

"Cô đang chọc tức tôi đấy à?"Doãn Đường Diêu nghiến răng, "dạo này cô càng ngày càng thích chọc tức tôi rồi đấy."

"Vâng."Cô nở nụ cười rạng rỡ, "quà sinh nhật phải để người nhận sốt ruột thì mới thú vị chứ, cứ trực tiếp lấy ra thì chẳng có gì vui nữ."

"Đưa tôi! "

"Tang~tang~tang~tang~"

Tiểu Mễ vui vẻ nhịp điệu, từ sau lưng lấy ra một hộp to, trên chiếc hộp buộc một chiếc dây băng lụa kết hình bướm.

Cô đưa cái hộp ra trước mặt anh, mỉm cười nói:

"Chúc anh sinh nhật vui vẻ."

Doãn Đường Diêu đáng nhẽ cố gắng không cười, không muốn cô biết rằng anh chờ đợi món quà này như thế nào, từ nhỏ đến lớn, đây là món quà sinh nhật đầu tiên mà anh nhận được.Nhưng mà, đợi đến khi anh tự mình nhận ra, anh đã cười đến mức miệng sắp chạm đến tai rồi.

Anh mở hộp quà ra.

Bên trong một cái áo sơ mi yên tĩnh nằm đo, chất liệu bông, màu trắng vô cùng mới và sạch sẽ, có những hoa văn màu tối tinh tế, tỏa ra hương bị dịu dàng thanh lịch.....

..........

.....

"Đoán đi! "Cô để món quà ra sau lưng, cười ha ha ra lệnh cho anh đoán món quà năm nay cô tặng anh là gì.

"Là áo sơ mi trắng."Anh mỉm cười.

"Hả?"Cô sững người, sau đó tức giận giơ nắm đấm lên đánh anh, "đáng ghét! kẻ xấu! Tại sao lại đoán là áo sơ mi trắng, anh đoán là cái khác không được à?Em cũng có thể tặng anh sô cô la, găng tay, thạch trái cây....tại sao lại đoán là áo sơ mi trắng! "

Anh nắm chặt lấy nắm đấm của cô, trong mắt là một nụ cười rạng rỡ:"Bởi vì từ năm mười lăm tuổi, năm nào em tặng anh cũng là áo sơ mi trắng."

Cô sững người.

À, hình như là vậy.

"Nhưng mà, trước đây là vậy, nhưng không có nghĩa là năm nay cũng như vậy! "Cô chum môi lên, "vừa rồi không tính, đoán lại nào! "Nói xong, cô cười tinh quái, rồi ngồi lên sofa bên cạnh anh, hai mắt sáng rực nhìn anh, "Dực, anh đoán năm nay em sẽ tặng anh cái gì?"

"À, sô cô la à?"

"Không phải."Cô lắc đầu.

"Thạch trái cây?"

"Không, phải."Cô lắc đầu đắc ý.

"À, anh biết rồi, thế chắc chắn là găng tay."

"Cũng, không phỉa."Cô thở dài thành tiếng, lắc đầu an ủi, "anh thật ngốc, kết quả bài thi của anh tốt như vậy nhất định là quay cóp phải không?Thật sự không đoán ra món quà là gì à?"

Anh xoa xoa mũi, cười trộm.Thực sự là rất ngốc, cái hộp to như vậy làm sao có thể là thạch trái cây hay là cái khác đây?

"Ừ, đoán không ra."

"Ha ha ha ha, "Cô cười hưng phấn, "Thế có muốn biết bên trong rốt cuộc là cái gì không?"

"Muốn."

"Muốn nhiều như thế nào?"

"Vô cùng muốn."

"Được thôi! Vì hôm nay là sinh nhật anh, cho nên em sẽ mở lòng tốt không hành hạ sự tò mò của anh nữa."Cô đưa hộp quà cho anh, cười lớn, "Em có tốt bụng không?"

"Ha ha, em rất tốt bụng."

"Anh xem món quà đi."Cô chờ đợi anh dùng mười ngón tay dài mở hộp quà, "anh thích không?"

Bên trong là một cái áo sơ mi màu trắng.

"Cái áo này rất đẹp phải không?Khuy áo bằng gỗ, nhìn rất tinh xảo, màu trắng cũng không quá chói mắt, trong cửa hàng nhìn thấy nó là em nghĩ, nếu như Dực mặc nó lên sẽ nhất định vô cùng đẹp! "Cô thở dài hài lòng.

Anh mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua chiếc áo, sau đó đặt nó xuống, ôm chặt cô, dịu dàng tựa lên đầu cô:"Cảm ơn em, anh rất thích, thật là một cái áo sơ mi rất đẹp."

"Dực, anh biết không?" rúc người trong lòng anh, cô làm nũng như một con mèo con.

"Hả?"

"Anh là người con trai mặc áo sơ mi trắng phù hợp nhất trên đời này! Một chút tỳ vết cũng không có, trong sạch, hoàn mỹ, khi anh mặc áo sơ mi màu trắng, kể cả chiếc áo sơ mi trắng bình thường nhất, cũng sẽ hoàn hảo như một thiên sứ, "Cô vuốt vuốt tóc, nghi hoặc nói, "Thực ra có lúc em cũng cảm thấy rất kỳ lạ, trên đời này rõ ràng không có người hoàn hảo, nhưng mà tại sao anh lại hoàn hảo đến mức một chút khuyết điểm cũng không có vậy?"

"Cô bé ngốc."Anh mỉm cười.

"Này! Anh dám mắng em! "Cô giơ tay lên đấm anh.

Anh hôn lên trán cô, mái tóc ngắn mềm mại của cô luôn dịu dàng làm lay động trái tim anh, "cô bé ngốc, đó là bởi vì em yêu anh, bởi vì yêu anh, cho nên em không nhìn thấy khuyết điểm của anh."

"Có phải vậy không?"Cô nghĩ một hồi, nhìn anh, hai mắt mở to, "thế trong lòng anh, em có phải hoàn hảo không có khuyết điểm không?"

Anh cười, lắc đầu:"không phải, em rất nhiều khuyết điểm."

Trong giây lát tay đấm, chân đá đều nhằm thẳng vào anh.

Cô nghiến răng dùng sức đánh anh:"Kẻ đáng ghét này! Anh không yêu em nữa à! Đánh chết anh! Đánh chết anh! "

"Em có rất nhiều, rất nhiều khuyết điểm, lười biếng, ích kỷ, không thích học, thiếu kiên nhẫn, hung dữ thích đánh người.....hơn nữa nhiều lúc em vô lý làm cho người khác tức giận, "anh cười nhẹ nhàng, thở dài, "nhưng mà, kể cả như vậy thì anh vẫn yêu em, Tiểu Mễ."

Cô ngơ ngác nghe anh nói.

Tim cô đập "thình thịch", đột nhiên mặt cô đỏ gay, cô lại rúc vào trong lòng anh, ngón tay níu kéo chiếc áo sơ mi trắng của anh, nhẹ nhàng nói:"được rồi, khó nghe lắm."

Hai người yên lặng dựa vào nhau.

Không khí yên lặng dường như đang tỏa hương hoa ngày xuân.

"Sau này mỗi năm em đều tặng anh áo sơ mi trắng nhé?"Cô cười trộm, "Tặng cho đến khi anh thành ông già, tóc bạc trắng đến mức không muốn mặc áo sơ mi trắng nữa, làm cho tất cả những bà già đều ghen tỵ em có một người bạn đời tuyệt vời như vậy."

"Được."

"Hơn nữa, chúng ta giữ lại tất cả những chiếc áo sơ mi trắng này.Mặc dù đều là áo sơ mi trắng, nhưng mà mỗi chiếc đều không giống nhau, sau này không biết chừng có thể làm thành bảo tàng áo sơ mi trắng đấy nhỉ, ha ha, không biết chừng có thể biến thành bảo vật gia truyền đấy! "

"Được! "

"Anh đừng có nghĩ là tặng áo sơ mi trắng làm quà sinh nhật sẽ rất nhẹ nhàng đơn giản nhé! "Cô trừng mắt nhìn anh, "em phải đi qua rất nhiều cửa hàng mới có thể tìm thấy một chiếc áo sơ mi trắng đẹp nhất, cũng rất vất vả đấy."

"Ừ, anh hiểu mà."Anh cười nhẹ.

"Cười cái gì! Anh có điều gì không hài lòng hả?! "Cô hung dữ nhìn anh.

"Anh chỉ nghĩ là....."

"......?"

"Năm sau em có thể tặng anh thêm một món quà nữa không?"

"À?Anh muốn cái gì?"

"Hình như sinh nhật đều phải ăn mỳ trường thọ......"Anh xâu hổ xoa xoa mũi, "Cái đó......"

"Anh nghe ai nói vậy, bánh sinh nhật là được rồi, bây giờ còn ai ăn mỳ trường thọ nữa! "

"Nhưng mà......."

Cô gật đầu:"được rồi được rồi, buổi tối em sẽ mời anh ăn ở cửa hàng."

"Anh muốn em tự tay làm cơ."

"Cái gì! Anh đùa à?"Cô kinh ngạc, "em không biết nấu ăn! "Từ nhỏ đến lơn, nếu như ở bên cạnh anh, tất cả các bữa ăn đều do anh nấu, cô không biết nấu ăn một tý nào.

Anh mỉm cười:"không ngon thì cũng không sao.Tiểu Mễ, anh đột nhiên rất thích mỳ trường thọ do em làm."

"Không! Được! "Cô kiên quyết phản đối.

"Tiểu Mễ......"

"Dực~~~~~"Cô nũng nịu nói, "Tiểu Mễ thích nhất là món ăn Dực nấu, tài nghệ nấu ăn của Dực là số một thiên hạ, mỗi lần ăn món ăn mà Dực nấu cho Tiểu Mễ rất hạnh phúc~~~~Tiểu Mễ cả đời này đều không muốn xuống bếp, Tiểu Mễ cả đời này đều muốn Dực chiều chuộng~~~~"

Anh không nhịn được cười.

"Được không~~~~~Tiểu Mễ rất lười rất xấu xa, nhưng mà Dực rất cưng chiều Tiểu Mễ, sau đó Tiểu Mễ sẽ cảm thấy rất hạnh phúc, rất hạnh phúc~~~~Dực~~~~"

"Được."Anh mỉm cười cốc cốc vào đầu cô, "Tiểu Mễ là kẻ lười nhất thế giới, Dực vẫn yêu Tiểu Mễ nhất."

Cô vui vẻ hôn một cái lên má anh:"thế quà sinh nhật chỉ cần áo sơ mi trắng là đủ rồi nhé! "

"Được."

"Wow! Dực thật là người tốt nhất thế giới! "Cô hưng phấn.

......

..........

Chiếc đồng hồ treo tường vẫn yên yên lặng lặng chạy.

Doãn Đường Diêu cầm chiếc áo sơ mi trắng trong hộp ra, tò mò hỏi:"Tại sao lại là áo sơ mi trắng?"Anh rất ít khi mặc áo sơ mi, cảm thấy áo phông vẫn thoải mái hơn.

"Bởi vì anh mặc áo sơ mi trắng sẽ là người đẹp trai nhất trên thế giới."Tiểu Mễ mỉm cười nói với anh.

"Thế à?"

"Vâng! "Cô dùng sức gật đầu, đôi mắt sáng rực nhìn anh, "Mặc thử đi xem thế nào?"

Doãn Đường Diêu do dự, rồi đứng dậy, rồi mặc chiếc áo sơ mi trắng ra ngoài chiếc áo phông màu đen.Mái tóc ngắn màu nâu, hỗn loạn nhưng rất phong độ, chiếc khuyên mũi tỏa ánh sáng lấp lánh của kim cương, môi anh nở một nụ cười hạnh phúc, nụ cười đó giống như một đứa trẻ được mặc quần áo mới ngày tết.

"Đẹp không?"

Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn anh.

"Không đẹp à?"Nhìn cô đột nhiên như người câm, trong phòng khách lại không có gương, anh không giấu được vẻ lo lắng.

Cô vẫn ngơ ngác nhìn anh, hình như có vẻ khong hề nghe thấy anh nói gì cả.

"Mẹ kiếp! "Doãn Đường Diêu phẫn nộ cởi chiếc áo ra, kể cả không đẹp thì cũng không cần phải tỏ ra đần mặt như vậy chứ!

"Đẹp...."

Giọng nói của cô như thở dài.

".....?" Đôi tay cởi áo của anh yên lặng ở giữa chừng.

"Thật sự rất đẹp, "Cô cười hài lòng, đôi mắt cong cong như trăng non, "Anh mặc cái áo, đẹp như một thiên sứ."

"Đang lừa tôi hả?! "Anh hung dữ nói, làm gì dễ bị lừa như thế, vừa rồi cô biểu cảm kỳ lạ như vậy.

Cô nhảy lên, xông ra trước mặt anh, hưng phấn nói với anh:"Sau này mỗi ngày anh đều mặc áo sơ mi trắng được không?Thật sự rất đẹp mà! "

"Không."Anh giận dữ nói.

"Hả?Tại sao?"Cô cầm lấy cánh tay anh lắc lắc, nài nỉ, "mặc áo sơ mi trắng đi, rất đẹp mà, đẹp đến mức làm cho mọi người đều nín thở."

"Mặc áo sơ mi không thoải mái."Thật là, mặc áo phông vẫn thoải mái hơn.

"Quen rồi thì sẽ thoải mái mà, "cô cố gắng lắc tay anh, khổ sở nài nỉ, "mặc đi mặc đi, năn nỉ anh đấy."

"Thật là đẹp như vậy à?"Anh đắc ý hỏi.

"Em thề! "Tiểu Mễ giơ tay phải lên, nghiêm túc nói, "Bất kể anh biến thành như thế nào, cũng là người mặc áo sơ mi trắng đẹp nhất trên thế giới! "

"Được rồi, biết rồi."Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn bàn tay cô đang để trên cánh tay anh, "Còn không bỏ tay cô ra, làm cái áo sơ mi của tôi nhàu nát rồi! "

"Vâng."

Tiểu Mễ xấu hổ, vội vàng rút tay lại.

Anh ngồi trên ghế sofa, cởi chiếc áo sơ mi ra, dịu dàng dùng tay vuốt phẳng chỗ bị tay cô làm nhàu, chao ôi, có một chút nhàu nát rồi.

"Này! Sao lại mạnh tay như vậy! "Anh tức giận hét lên, "cái áo bị nhàu nát thì làm thế nào?! "

Cô giật mình, rồi nhẹ nhàng an ủi:"không sao đâu, là một chút là phẳng lại ngay."

"Sao lại 'không sao đâu' ! Đây là quà sinh nhật của tôi! Đây là món quà sinh nhật đầu tiên mà tôi nhận được! Làm sao có thể......."Nói rồi, anh đột nhiên ngậm miệng lại, hai môi mím chặt.

Phòng khách đột nhiên trở nên yên lặng.

Doãn Đường Diêu không nói gì nữa, anh im lặng, ngón tay vô ý thức nhẹ nhàng vuốt lên chiếc áo sơ mi trắng.

"Này."

Tiểu Mễ cúi xuống dưới mặt anh nhìn trộm.

Khuôn mặt anh hằm hằm.

"Đây là món quà sinh nhật đầu tiên của anh à?Cô tò mò hỏi, "Tại sao vậy?Trước đây anh chưa từng tổ chức sinh nhật bao giờ à?"

Anh vẫn im lặng.

"À, đúng rồi, anh cũng chưa từng nói với em hôm nay là sinh nhật anh, chỉ là em tình cờ biết được thôi.À, có phải là anh xấu hổ, xấu hổ nói với người khác ngày sinh nhật của mình, cho nên không có ai chúc mừng anh?Ha ha."Cô thậm thụt, quen biết Doãn Đường Diêu lâu như vậy, cô đã biết thừa rằng cái vẻ ngoài khó tiếp cận đó của anh chỉ là giống như một đứa trẻ con hay xấu hổ.

"Đừng nói nữa! "Anh gầm gừ, ngón tay lại nắm chặt vào chiếc áo.

Cũng không phải, kể cả người khác không biết, mẹ anh cũng phải nhớ sinh nhật ạnh chứ.Tiểu Mễ nghi hoặc nhìn Doãn Đường Diêu, biểu cảm của anh giống như vừa bị ai đấm vào mặt.

"Nói cho em biết được không?"

Cô nắm chặt tay anh, nghiêng mặt nhìn anh nói.

"Không liên quan đến cô! "Anh giận dữ đẩy tay cô ra.

"Sao lại không liên quan đến em?"Đôi mắt cô không chớp nhìn anh, "anh đột nhiên trở nên buồn bã như vậy, anh buồn rất lâu rồi phải không?Anh nói là anh chưa bao giờ tổ chức sinh nhật, thế thì, có phải từ khi biết được ngày sinh nhật của mình, anh đã bắt đầu buồn rồi không?

Doãn Đường Diêu cắn chặt môi.

Cô lại nắm chặt tay anh, im lặng chờ đợi.

Cuối cùng-----

Anh khẽ nói:"Ngày mà tôi sinh ra, cũng là ngày bố tôi qua đời."

Tiểu Mễ "bỗng nhiên" mở to mắt.

"Mẹ vừa sinh tôi ra, ba vào trong bế tôi lên, nghe nói còn rất vui vẻ ôm tôi cười với tôi, nhưng mà, đột nhiên bệnh tim phát tác làm cho ông ra đi trong phòng sinh của bệnh viện."

Cô kinh ngạc không nói được câu nào.

Doãn Đường Diêu câu môi:"cho nên, cô thấy đấy, ngày sinh của tôi cũng là ngày giỗ của ba tôi, làm sao có thể chúc mừng đây?"

"Ba anh......bởi vì bệnh tim à?"

"ừ."

"Em nghe nói, bệnh tim là bởi vì bị kích động mới phát tác."Cô nhẹ giọng nói.

"......"

"Thế thì, ba anh nhìn thấy anh vừa sinh ra, nhất định rất vui, ông ấy yêu anh như vậy, cho nên hạnh phúc ôm anh làm cho ông ấy không thể hứng chịu."

"Ông ấy bởi vì tôi mà chết! "

Doãn Đường Diêu hét lên, một âm thanh chói tai vọng lên trong phòng khách.

"Nhưng mà, đó đều là bởi vì ông ấy quá yêu anh.Nếu như, ông ấy có thể yêu quý anh ít đi một chút, nếu như ông ấy không mong chờ sự xuất hiện của anh như vậy.....nhưng mà, anh sinh ra trong tình yêu và sự mong chờ của ông ấy."

Cô nắm chặt bàn tay anh, cắn chặt môi:

"Xin lỗi, em quá ngốc, không biết an ủi anh như thế nào.Nếu là em cũng sẽ rất đau lòng, nếu như có người an ủi em như vậy, em cũng rất tức giận."

Phòng khách lại trở nên yên lặng.

Tiếng kim đồng hồ đứt quãng vang lên.

"Cô nói đi, ông ấy có hận tôi không?"Doãn Đường Diêu hít thở sâu.

"Ba anh?"

"ừ."

"Không đâu, "cô lắc đầu, "ông ấy rất yêu quý anh, kể cả ở trên trời, ông ấy vẫn yêu quý anh."

"Nhưng mà, mẹ tôi hận tôi."Từ nhỏ đến lớn, mẹ chưa bao giờ chúc mừng sinh nhật tôi.Lúc nhỏ, mỗi lần đến sinh nhật anh, anh đều nghe thấy tiếng khóc của mẹ trong phòng.Sau này, mẹ anh mỗi năm đến ngày này đều đi ra ngoài, không nghe thấy tiếng khóc của bà nữa, nhưng mà khi nhìn thấy bà quay về, anh luôn luôn thấy hai mắt bà đỏ ngầu.

Mẹ?

Tiểu Mễ nhớ lại hôm đó gặp mẹ anh.Bà cao nhã đoan trang, trong ánh mắt có nỗi buồn phảng phất, bà không muốn Doãn Đường Diêu và cô ở bên nhau, trong giọng nói của bà có sự hoài nghi.

"Bà ấy yêu quý anh."Tiểu Mễ mỉm cười, một người mẹ có thể tấn công kẻ tiếp cận con trai mình với ý đồ không rõ ràng giống như một con nhím, không phải là tình yêu thì là gì?

"Không, bà ấy hận tôi hại chết ba....."Doãn Đường Diêu đau khổ.

"Bà ấy yêu ba anh, cũng yêu anh."Tiểu Mễ nhẹ nhàng nói, "Ba anh đã không còn trên thế gian này nữa, bà ấy chỉ còn lại anh thôi, anh là người thân duy nhất của bà ấy, chỉ có anh ở bên cạnh mẹ anh.Cho nên, anh phải yêu quý mẹ anh nhiều hơn.

Doãn Đường Diêu chăm chú nhìn cô.

Cô cười với anh.

Hai người yên lặng nhìn nhau.

Một hồi lâu.

Doãn Đường Diêu và Tiểu Mễ đột nhiên bị một cảm giác nào đó làm cho tỉnh dậy, anh và cô cùng quay lại nhìn cửa ra vào----

Doãn Triệu Man cầm chìa khóa đứng đó.

Không biết là bà đã đứng đó bao nhiêu lâu rồi, nhưng anh và cô vẫn không nhận ra.

° ° °

Phòng đọc sách.

Doãn Đường Diêu ngồi sau chiếc bàn rộng rãi đắt giá, trên chiếc ghế có chỗ đặt tay bằng ngọc, bà mặc một chiếc váy màu đen, đôi mắt có vẻ đỏ ngầu, nếp nhăn trên mắt cũng rõ ràng hơn lần trước gặp mặt một chút.Bà nhìn Tiểu Mễ đang đứng trước mặt, trong giọng nói dường như không có chút tình cảm nào.

"Tôi đã nói với cô, không được lại gần Diêu."

Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn bà, biết được chuyện của ba Doãn Đường Diêu, rồi lại nhìn thấy bà, trong lòng cô cũng xót xa.

Doãn Triệu Man tức giận:"Sao không nói gì?"

"Xin lỗi."

Tiểu Mễ đ
avatar
Admin
Nữ Vương [Admin]
Nữ Vương [Admin]

Tổng số bài gửi : 191
Join date : 13/08/2011

Xem lý lịch thành viên http://thienphuong.taodiendan.com

Về Đầu Trang Go down

default relay

Bài gửi  Admin on Sat Oct 27, 2012 1:37 pm

truyện ngắn j đâu mak dài mún chết...đọc le lưỡi lun za @@
avatar
Admin
Nữ Vương [Admin]
Nữ Vương [Admin]

Tổng số bài gửi : 191
Join date : 13/08/2011

Xem lý lịch thành viên http://thienphuong.taodiendan.com

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết